Tự tin khi được sống là chính mình
Cuộc sống luôn tạo cho chúng ta những áp lưc và những cung bâc cảm xúc khác nhau để rồi từ đó ta có thể nhận ra được giá trị của bản thân mình một cách chính xác nhất. Không có gì tuyệt vời nhất khi bạn được sống là chính mình.
Với những lựa chọn của bạn thân mình và can đảm chấp nhận nó. Không một lời nuối tiếc hay hối hận cho dù đời đẩy bạn đi thật xa và quăng cho bạn vô vàn thứ không thể gọi thành tên. Và tất nhiên là những thứ chẳng hay ho gì. Nhưng chẳng việc gì đâu.
Bạn có thể vấp ngã nhưng phải đứng lên và đứng cho thật vững. Bạn vẫn chính là bạn nhưng có thêm sự trưởng thành với bài học "chấp nhận". Chấp nhận sự không hoàn mỹ của bản thân. Chấp nhận sống không theo ý muốn của bất kỳ ai, chỉ xuất phát từ bản thân mình mong muốn. Chấp nhận đối mặt và chịu trách nhiệm với cuộc sống của bản thân. Thật vui vẻ và tự do. Và đến một ngày bạn hài lòng nhận ra, dù cuộc sống vẫn không theo cách bạn mong muốn nhưng bạn vẫn sống rất trọn vẹn và đủ đầy niềm vui.
Hãy tin rằng bạn là món quà của cuộc sống. Hãy luôn là chính mình vì bạn sinh ra là một phần của cuộc sống. Để xứng đáng với từ “một phần” ấy, bạn cần phải khẳng định chính bản thân mình. Cuộc sống sẽ thiếu sót một trái tim, một trí tuệ… khi thiếu bạn. Đã có bao nhiêu con người cũng được sinh ra với những thiếu thốn khó khăn, vậy mà họ vẫn là chính họ và khẳng định mình. Thầy Nguyễn Ngọc Kí tật nguyền mất đi đôi tay do chiến tranh, nhưng với niềm tin vào mình, với nghị lực phi thường thầy trở thành một nhà giáo giỏi với “ đôi chân biết viết”. Sống là chính mình không phải chỉ là cho và nhận mà bạn còn phải biết chấp nhận. Bạn cần chấp nhận những cái gì thuộc về bạn. Có thể bạn tự ti về vẻ ngoại hình của bạn nhưng hãy biết rằng mọi người yêu bạn ko phải vì cái ngoại hình đó mà vì tâm hồn bạn. Bạn có khuyết điểm trong cuộc sống. Bạn không thể phủ nhận điều đó. Chấp nhận điều ấy là bạn chấp nhận chính mình và quan trọng hơn là bạn có thể nhìn thấy thiếu sót của mình để sửa chữa vì cuộc sống vốn đã có bao nhiêu dấu chân, vấn đề là ở chỗ mình phải mạnh dạn bước tới, tìm lấy đường đi cho riêng mình.
Hãy cứ là bạn ngay cả khi bạn mắc sai lầm. Điều cuộc sống cần là cái mới mẻ từ chính các bạn- những “bản chính”. Dù bạn là ai thì cũng không thể đánh mất cái tôi của chính bản thân mình vì bạn sinh ra là bạn chứ không phải là ai khác. Và đừng bắt chước bất kì ai khác. Ermerson đã từng nói: “Đến một lúc nào đó trong đời, người ta sẽ nhận ra ganh tị là ngu dốt, bắt chước là tự tử, rằng dù tốt hay xấu thì mỗi người phải là chính mình, rằng dù thiên nhiên có tạo mọi điều kiện thuận lợi nhưng nếu không chịu đổ mồ hôi công sức trên mảnh đất được giao để cấy cày thì ta không thể có được hạt ngô nào trên cánh đồng của mỗi người. Trong mỗi người đều ẩn chứa một sức mạnh mới mẽ, và không ai ngoài người ấy biết được anh ta có thể làm gì, thậm chí chính bản thân người ấy cũng không thể biết cho tới khi anh ta thử sức.
"Bạn chính là Bạn. Sống với những gì bạn có. Không chạy theo bất kì giá trị ảo nào."

